Phải gọi đúng tên là trấn lột, là cướp chứ không thể khác.
Chuyện xảy ra ở bệnh viện đa khoa Bắc Ninh.
Khi gia đình con gái nạn nhân thấy tình hình bệnh của bố không thể chữa được nữa, đã chủ động xin về nhà để lo hậu sự, thuê xe của bệnh viện, và khi lên xe thì lái xe nói cứ yên tâm, không lấy đắt đâu mà. Tin tưởng vào xe bệnh viện, có nhân viên bệnh viện đi cùng, nên gia đình yên tâm đưa người nhà mình lên xe.
Tới nhà, lái xe thu 21 triệu đồng, trong đó có 4 triệu đồng cho bác sĩ đi cùng. Thực ra là ban đầu lái xe hét 22 triệu đồng, nhưng "thông cảm hoàn cảnh gia đình" nên bớt 1 triệu đồng.
Và, cả 3 người liên quan, gồm lái xe và 2 nhân viên điều dưỡng đều là người của bệnh viện, nên gia đình tin cũng đúng.
Ngay khi đang tổ chức tang ma cho người thân thì những người tới viếng đã phát hiện sự bất thường của giá chuyến xe bất nhân này nên phân tích cho gia đình là với 200 km, có thuê xe... tăng cũng không thể tới giá ấy.
Cô con gái trong gia đình đã đưa thông tin lên mạng (và mới thấy, không phải lúc nào mạng cũng mang tiếng tiêu cực), nhiều người vào có ý kiến, ai cũng ngạc nhiên rằng tại sao cái sự trấn lột khủng khiếp ấy nó lại có thể tồn tại được, mà lại từ một... bệnh viện.
Và tất nhiên, nuốt không trôi thì trả, lái xe đã trả lại 15 triệu, cộng "1 triệu viếng cụ", là 16 triệu, vào tài khoản gia đình người quá cố, dù trước đó, khi người nhà chưa đưa thông tin lên mạng mà mới liên hệ riêng, lái xe vẫn cãi: lấy như thế là đúng giá?.
Và bệnh viện, cũng rất nhanh, vào cuộc, ngay lập tức đình chỉ công tác của cả 3 người, một là viên chức và hai lao động hợp đồng.
Điều mọi người ngạc nhiên là, tại sao họ lại có thể, và dám làm thế, nhất là khi người bệnh đang hấp hối cần chuyển về nhà.

Ảnh minh họa.
Tôi đã từng chứng kiến, nhất là ở phía Nam, rất nhiều xe chở thi hài không đồng. Ngay bệnh viện Gia Lai ở Pleiku mà tôi mỗi tháng phải một lần ra khám, trong bãi xe luôn thấy 2 cái xe cứu thương đậu, ghi rất rõ: xe chở bệnh nhân nghèo miễn phí.
Hoặc ở Hưng Yên, có anh Đỗ Văn Thuyết (SN 1982, trú tại thôn Cầu, xã Lạc Đạo, huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên), được sự... nhất trí cao của vợ, dù phải đi vay nhưng anh chị vẫn mua chiếc xe 200 triệu đồng rồi hoán cải thành xe cứu thương chuyên đi chở bệnh nhân nghèo miễn phí.
Ở Quảng Nam cũng có người đàn ông có "chuyến xe không đồng" sẵn sàng chở giúp các trường hợp khó khăn.
Phó trưởng Trạm Y tế xã Thanh Nho, huyện Thanh Chương, Nghệ An) cũng đã dùng số tiền tích góp nhiều năm để mua chiếc xe ô tô cũ tình nguyện chở các bệnh nhân miễn phí lúc cần kíp...
Thế mà ở trường hợp này, cả 3 người là nhân viên bệnh viện, đã "đằn ngửa" gia đình nhà người ta, được biết là khó khăn để "trấn" 21 triệu đồng.
Tất nhiên những người này sẽ bị trả giá.
Vấn đề, hàng vạn nhân viên y tế hàng ngày đang cần mẫn, lăn xả cứu người, đêm hôm khuya khoắt. Và ngay trên mục này cũng tôi đã viết về trường hợp điều dưỡng Nguyễn Thị Thảo, đang đi với chồng trên đường, thấy ông cụ ôm cháu bé lao ra xe mà lật đật ngã, bố mẹ cháu chạy sau khóc thất thanh, cô nói chồng giữ con rồi lao đến và nói ngay mình là điều dưỡng ở bệnh viện trẻ em, và rồi cứ thế vừa cứu cháu theo chuyên môn mà những câu cô bật ra gần như vô thức với cháu bé mới mấy ngày tuổi: "cố lên con ơi, cố lên nào, cô xin con", lại vừa phải động viên mẹ cháu, lúc này đã hoảng loạn: Chị là y tá nhi, chị đang cố gắng hết sức đây, đang ép tim cho cháu đây, đừng khóc nữa, vỗ chân cho con phản xạ đi. Và khi vào bệnh viện, chị cũng xưng danh như thế để đồng nghiệp tin chị, tiếp tục hồi sức ép tim cho cháu. Và điều kỳ diệu đã tới, cháu bé đã sống, chị lại trở về với đời thường, công việc và chồng con.
Chuyện điều dưỡng Nguyễn Thị Thảo không phải là cá biệt.
Trong câu chuyện xe cứu thương 21 triệu đồng thấp thoáng bóng dáng một bác sĩ đứng ra giới thiệu xe. Hy vọng bác này vô tư trong sáng, bởi vì khi nghe bác sĩ giới thiệu xe, gia đình có hỏi chi phí, bác sĩ nói chỉ khoảng vài triệu đồng, và sau đó, khi lên xe, lái xe cũng nói: cứ yên tâm, về đến nơi sẽ tính theo km, không lo bị thu quá cao đâu?
Theo tôi, phải gọi đúng tên của việc này, ấy là trấn lột, là cướp trắng trợn, cướp mà nạn nhân không thể phản kháng, tức là có thể áp vào luật hình sự. Và khi đặt nó vào hoàn cảnh cụ thể, thì đây là việc làm hết sức thất nhân tâm, vô đạo đức, không thể có trong môi trường bệnh viện, nó sẽ làm xấu xí cái môi trường "lương y như từ mẫu" và bao nhiêu y bác sĩ tử tế, lương thiện bị mang tiếng lây.
Nên rất cần sự xử lý rốt ráo từ các cơ quan chức năng tỉnh Bắc Ninh, miền đất Quan họ dịu dàng trữ tình nổi tiếng.
* Bài viết theo quan điểm tác giả!